Cả nhà mình tôi ủng hộ anh rể nghèo, bị chồng đuổi tôi giật mình vì món quà của anh


Ngày chị gái tôi đưa anh rể về ra mắt, cả nhà tôi không ai đồng ý cả. Nguyên nhân chỉ có một, đó là anh rể không có điều kiện kinh tế. Chưa mua được nhà, không có ô tô, gia đình lại ở tỉnh lẻ, đông anh em.

Từ bà nội tôi cho đến bố mẹ cùng cô dì chú bác, ai cũng chê anh hết lời. Phải chi chị gái chỉ là một cô gái bình thường thì không nói. Đằng này chị ấy xinh xắn thông minh, có công việc đàng hoàng, gia đình tôi không giàu có nhưng phụ nữ mà, cần gì nhà gái có điều kiện. Với những ưu điểm của chị thừa sức lấy được một anh chồng giàu sang, hưởng cuộc sống an nhàn về vật chất.

Cả nhà có mỗi tôi là không chê anh rể. Vì bản thân tôi lấy chồng giàu đây, tôi hiểu tiền bạc không phải là tất cả. Quan trọng là chị tôi thấy hạnh phúc. Nhìn ánh mắt chị dịu dàng trìu mến mỗi khi hướng về anh rể và những nụ cười, cử chỉ nhỏ nhặt hai người ấy dành cho nhau, tôi biết là họ rất yêu thương đối phương. Tiền thì có thể từ từ kiếm, kể cả không giàu nhưng cuộc sống bình yên, êm đềm cũng tốt rồi. Anh rể cũng đi làm chứ đâu phải là hạng vô dụng, kém cỏi. Hai anh chị lấy nhau, không giàu có nhưng cũng đủ ăn đủ tiêu và nuôi con.

Cả nhà mình tôi ủng hộ anh rể nghèo, bị chồng đuổi tôi giật mình vì món quà của anh - ảnh 1

Cả nhà có mỗi tôi là không chê anh rể. (Ảnh minh họa)

Trong nhà tôi khá có tiếng nói. Chị gái thì hiền lành , em trai tôi lại còn nhỏ, tôi là đứa sắc sảo lại lấy chồng giàu nên bố mẹ khá nghe lời. Tôi bảo ông bà rằng tiền bạc thì bao nhiêu cũng hết, chẳng biết từng nào là đủ. Nếu chị gái và anh rể kiên quyết nên duyên vợ chồng thì ông bà đừng phản đối nữa.

Nói mãi cuối cùng bố mẹ tôi cũng đồng ý. Sau đám hỏi của anh chị thì có một chuyện xảy ra, đó là tôi bế con rời khỏi nhà chồng , ly thân chờ ly hôn. Nguyên nhân vì chồng tôi ngoại tình. Tôi sinh hai đứa con gái, nhà họ muốn có cháu đích tôn mà tôi lại chần chừ không muốn sinh đứa thứ ba. Chồng tôi vội vã cặp bồ và cô người tình đã mang thai. Biết cô ta bầu con trai, anh ta về nhà hoạnh họe kiếm cớ gây sự đòi ly dị. Biết chẳng thể cứu vãn được nữa, dù thương con và lo bố mẹ buồn phiền nhưng tôi cũng chẳng còn cách nào khác.

Tôi rời khỏi nhà chồng với hai đứa con và đôi bàn tay trắng. Mang tiếng lấy chồng giàu nhưng cuối cùng tôi phải ra đi trong ê chề nhục nhã. Vốn trước đó có công việc tốt nhưng nhà chồng gây áp lực đòi tôi ở nhà nội trợ, cuối cùng tôi cũng phải khuất phục họ. Để đến lúc này ly hôn mới thấy mình đã ngu ngốc làm sao . Đấy, lấy chồng giàu như tôi thì thà lấy chồng nghèo như anh rể còn hạnh phúc gấp vạn lần!

Video đang HOT

Đem con ra ngoài thuê nhà, tôi chẳng dám tâm sự với bố mẹ chỉ kể với mỗi chị gái. Trong lúc tôi đang tìm nhà thuê cho ba mẹ con ở thì 2 người đột ngột hẹn gặp tôi. Rồi anh rể dẫn tôi tới một khu chung cư khá đắt, mở cửa một căn hộ rồi bảo tôi đưa các con đến ở đó.

Cả nhà mình tôi ủng hộ anh rể nghèo, bị chồng đuổi tôi giật mình vì món quà của anh - ảnh 2

Tôi vừa bất ngờ trước thân thế thật sự của anh rể cũng cảm kích lòng tốt của anh đối với mình. (Ảnh minh họa)

Lúc ấy tôi mới sững sờ khi biết căn nhà này đứng tên anh rể. Ai mà ngờ được gia đình anh rể ở tỉnh lẻ lại đông anh em thật nhưng ai cũng là người có chí tiến thủ và giỏi giang. Tuy bố mẹ anh không có điều kiện nhưng con cái ai cũng thành đạt. Bản thân anh rể vừa có năng lực lại nhạy bén trong kinh doanh, những năm qua cũng đã xây dựng được khối tài sản lớn. Căn nhà này anh vẫn để cho thuê nhưng vừa hết hạn hợp đồng nên sẽ cho mấy mẹ con tôi ở nhờ vô thời hạn.

“Khi chị kể chuyện của em thì anh ấy mới thú nhận tất cả…”, chị gái ghé tai thì thầm với tôi. Tôi vừa bất ngờ trước thân thế thật sự của anh rể cũng cảm kích lòng tốt của anh đối với mình. Có lẽ bởi vì tôi là người duy nhất trong nhà ủng hộ, không chê anh nghèo nên mới nhận được món quà bất ngờ này. Đồng thời tôi cũng mừng cho chị gái lấy được người đàn ông vừa có điều kiện tốt lại thật lòng yêu thương vợ. Cũng bởi chị đặt yếu tố tình cảm lên hàng đầu, cho đi chân thành rồi sẽ nhận lại gấp nhiều lần.

Còn tôi khi trước lại đặt yếu tố vật chất và điều kiện gia đình lên đầu tiên, coi nhẹ khía cạnh tình cảm, cuối cùng mới rơi vào cảnh ngộ thế này…

Nuôi cả nhà vẫn bị mẹ chồng chửi “chẳng được nước gì”, tôi làm 1 việc khiến họ sáng mắt

Lên thành phố, tôi lập tức tìm nhà thuê cho hai mẹ con rồi viết đơn ly hôn. Đồng tiền mồ hôi công sức tôi khó nhọc làm ra, nếu là kẻ không xứng đáng thì một xu lẻ tôi cũng không cho nữa!

Ngày tôi về ra mắt nhà chồng, mẹ anh đã có ý chê tôi phụ nữ mà cứng rắn mạnh mẽ quá, không có chút dịu dàng hiền thục nào. Nhưng sau đó bà vẫn đồng ý, vậy là chúng tôi chính thức về chung một nhà và sống chung với mẹ chồng.

Thu nhập của chồng tôi chỉ bằng 1/3 vợ. Số tiền anh kiếm được đủ ăn sáng, cà phê, xăng xe, điện thoại, biếu mẹ tiêu vặt mỗi tháng, còn lại để chi tiêu cá nhân. Trong suốt 4 năm qua, một mình tôi lo cho cả nhà từ mẹ chồng không có thu nhập đến chi tiêu ăn uống cả gia đình và nuôi con nhỏ.

Bạn bè tôi nhiều người khuyên rằng sao phải làm thế, lấy chồng mà nuôi cả nhà chồng quá vất vả. Đúng là cực nhọc thật nhưng trước khi cưới anh thì tôi đã biết điều đó và chấp nhận. Bây giờ có lý do gì để tôi kêu ca phàn nàn? Chồng tôi thu nhập thấp nhưng được cái hiền lành và yêu trẻ con. Thôi thì anh cứ là chỗ dựa tinh thần cho tôi bươn chải cũng được.

Cả nhà mình tôi ủng hộ anh rể nghèo, bị chồng đuổi tôi giật mình vì món quà của anh - ảnh 3

Bà bảo tôi không biết làm dâu cũng chẳng biết làm vợ. (Ảnh minh họa)

Tôi tin rằng trên đời này chẳng có người phụ nữ nào là siêu nhân, vừa kiếm ra nhiều tiền lại đảm đang việc nội trợ nhà cửa. Một ngày chỉ có 24 tiếng và sức lực của phụ nữ thì cũng có hạn mà thôi. Chính vì điều đó mà tôi thường xuyên bị mẹ chồng trách móc và lên án. Bà bảo tôi không biết làm dâu cũng chẳng biết làm vợ. Một tuần nấu được vài bữa cơm, còn lại đẩy hết cho chồng, mẹ chồng sai bảo việc gì thì lúc nào cũng bận bịu không có thời gian.

Tôi cũng muốn làm vợ hiền dâu thảo lắm nhưng nếu tôi không đi làm thì cả gia đình biết trông vào đâu? Vậy nhưng mẹ chồng vẫn muốn tôi phải vừa giỏi việc công ty lại đảm cả việc nhà, giải thích mãi mà bà không chịu hiểu. Chồng tôi thấy mẹ trách vợ vô lý song cũng không được một câu bảo vệ. Nhưng tôi biết anh hiền lành và tính tình ôn hòa nên cũng không trách móc.

Hôm trước có việc, tôi ghé về nhà buổi trưa. Chồng đi làm, con đi gửi trẻ, chỉ có mình mẹ chồng ở nhà. Nhà có khách, người đó và mẹ chồng đang ở trong phòng. Tôi định ghé vào chào hỏi thì phải khựng người lại vì một câu nói vẳng ra:

“Nó chẳng được cái nước gì cả, bác đã ghét ngay từ đầu về ra mắt. Giá kể hồi đấy hai đứa không chia tay thì cháu đã là con dâu bác rồi. Có đứa con dâu khéo léo, đảm đang như cháu, bác mới là may mắn và hạnh phúc!”.

Hóa ra là người yêu cũ của chồng tôi. Tôi tức giận và tự ái vì câu nói đó nên quay trở ra đến công ty luôn. Tối về kể chuyện với chồng, anh bảo tôi để bụng xét nét quá. Tôi nghẹn lời. Thử hỏi ai không tức giận trước thái độ của mẹ chồng tôi?

Dạo này làm việc mệt nhọc quá sức nên tôi xin sếp nghỉ một tháng để dưỡng sức. Sếp nhanh chóng đồng ý vì tôi là người có cống hiến nhiều cho công ty. Sau đó tôi sắp xếp hành lý và đưa con về quê chơi với bố mẹ. Tôi chỉ thông báo với nhà chồng như vậy chứ không cần họ cho phép.

Có vẻ mọi người giận nên suốt nửa tháng đầu không ai hỏi han gì, đến chồng tôi cũng chẳng hỏi thăm con một câu. Qua nửa tháng, chồng tôi bỗng gọi điện nhưng lại là bảo tôi chuyển cho 10 triệu để lo chi tiêu trong nhà. Anh ta không có tiền tích lũy, tháng nào cũng tiêu hết tháng đấy, mẹ chồng thì không có thu nhập. Tôi vừa đi một cái là họ không có nổi tiền sinh hoạt. Nói tôi chẳng được cái nước gì mà gọi đòi tiền tôi làm gì?

Lúc ấy tôi mới nhận ra mình đúng là ngu ngốc. Sẵn sàng chăm lo cho gia đình không chút toan tính nhưng người khác lại coi đấy là điều đương nhiên, không hề cảm kích và biết ơn. Chẳng một lời hỏi thăm mẹ con tôi mà đòi tiền như thể tôi mắc nợ họ?

Cả nhà mình tôi ủng hộ anh rể nghèo, bị chồng đuổi tôi giật mình vì món quà của anh - ảnh 4

Lúc ấy tôi mới nhận ra mình đúng là ngu ngốc. (Ảnh minh họa)

Tôi mặc kệ không gửi tiền. Cứ cách mấy ngày anh ta lại giục, giảm từ 10 triệu xuống còn 7 rồi xuống 5 sau đó lại xuống 3 triệu, có vẻ như đã bí tiền lắm rồi. Tuy nhiên dù có là 100 nghìn tôi cũng không gửi nữa.

Gần hết một tháng, chồng đột ngột về tận quê đón mẹ con tôi lên. Mang tiếng về đón vợ con nhưng còn càu nhàu oán trách tôi bỏ bê gia đình, tháng vừa qua mẹ con anh ta phải ăn uống kham khổ, mẹ chồng không có tiền mua thuốc bổ với đi du lịch cùng nhóm bạn.

Đến nước này thì tôi thật sự cạn lời. Tôi không hiểu do mình đã dung túng cho họ quá mức hay vì những người ấy đều trơ trẽn và không biết suy nghĩ. Thiết nghĩ sống với người chồng như vậy thà tôi ở một mình nuôi con cho nhàn thân. Tiền đó tôi mang đi từ thiện còn nhận được lời cảm ơn. Đằng này chăm lo cho họ bao nhiêu không tiếc nhưng cuối cùng đổi lại vẫn là sự oán trách chê bai?

Lên thành phố, tôi lập tức tìm nhà thuê cho hai mẹ con rồi viết đơn ly hôn. Đồng tiền mồ hôi công sức tôi khó nhọc làm ra, nếu là kẻ không xứng đáng thì một xu lẻ tôi cũng không cho nữa! Để rồi không có tôi xem họ sống thế nào? Có đứa ngu nào như tôi nữa nguyện cung phụng cho họ?

Anh rể hào phóng biếu bố mẹ tôi 500 triệu sửa nhà, một năm sau anh đưa ra yêu cầu bất ngờ khiến mọi người sửng sốt Từ trước đến nay, bố mẹ tôi hãnh diện loan tin khắp làng nói là anh rể cho tiền xây nhà. Vậy mà bây giờ anh ấy lại nói là cho mượn, khiến cả nhà vô cùng sốc. Vợ chồng chị gái tôi sống ở thành phố, nghe…

Chia sẻ

Bài viết liên quan