Câu chuyện “ăn miếng trả miếng” và bức thư ngắn ngủi nhức nhối MXH: Dịch bệnh là định mệnh làm chúng ta nhìn rõ hôn nhân


Có người từng nói: Khi chúng ta biết cảm giác hạnh phúc là do chúng ta biết cách trân trọng.

Nhưng có bao nhiêu cặp đôi có thể hiểu được câu này? Hay đến khi sóng gió ập đến, gần như mất nhau họ mới nhận ra tình cảm vợ chồng là điều đáng quý.

Trong mùa dịch này, hầu hết các cặp vợ chồng đều có nhiều thời gian ở bên nhau hơn, bạn đã hòa hợp với bạn đời của mình thế nào?

Trước đây, có thể sự bận rộn là thật hay là cái cớ, nhưng khi hoàn cảnh ép buộc, bạn sẽ khám phá ra nhiều điều về cuộc hôn nhân của chính mình.

Câu chuyện ăn miếng trả miếng và nút thắt trong mỗi cuộc hôn nhân

Phạm vi hoạt động và số lượng người mà chúng ta được tiếp xúc bị hạn chế. Vì vậy, các cặp vợ chồng vô tình dành nhiều thời gian cho nhau hơn và cũng phát sinh cãi vã nhiều hơn trước. Điều đó là không thể tránh khỏi. Có nhiều mâu thuẫn nhỏ đã tiềm ẩn sẽ trở thành những mối nguy hiểm mà trong mùa dịch này, có thể nó sẽ bùng phát 1 cách khó kiểm soát, dẫn đến cảm giác ai cũng muốn ly hôn.

Câu chuyện

Tranh minh họa

Trong 1 đoạn tâm sự của 1 cô vợ trên mạng xã hội, cô có kể tội chồng mình như sau: “Bình thường anh ta đi làm, bận việc nọ kia tôi bỏ qua nhưng ở nhà mà không làm 1 chút việc gì thì thật sự không chấp nhận nổi. Tôi nói chồng xuống siêu thị dưới chân tòa nhà mua đồ, anh ta càu nhàu rồi đi 3 lần mới mua đủ.

Tôi nhờ chồng cắm cơm thì anh ta quên bật đèn, ăn xong cũng không chịu rửa bát mà tấp cả đống bát đũa trong bồn. Tôi tưởng gửi con về quê 2 vợ chồng không quá nhiều việc thì dành nhiều thời gian cho nhau, cùng xem phim, cùng làm gì đó nhưng không. Cả ngày chồng tôi cắm đầu vào điện thoại, máy chơi game, 12h dậy ăn cơm, chơi đến tận 3h sáng rồi lại tiếp tục như thế. Tôi phát điên mất rồi.

Câu chuyện

Hôm qua tôi quyết định cho anh ta 1 bài học. 8h tối nhìn bếp vẫn nguội lạnh chồng hỏi tôi không cơm nước đi à. Tôi lạnh mặt đáp: ‘Muốn ăn thì tự đi mà làm, không ai hầu mãi được. Sống phải biết điều, 1 vừa 2 phải thôi’. Anh ta tức điên lên rồi đi úp mì ăn, miệng không ngừng lẩm bẩm mắng vợ ‘thái độ, láo toét’. Sáng nay anh ta dậy rõ sớm, xuống siêu thị mua đồ tự nấu ăn sáng. Tôi chưa kịp vui mừng thì phát hiện chồng nấu cho mình anh ta ăn thôi. Tôi đang sống trong 1 cuộc hôn nhân kiểu gì thế này? Tôi muốn ly hôn!”.

Câu chuyện có vẻ vặt vãnh nhưng lại như 1 tấm gương phản chiếu sự tầm thường nhất của hôn nhân. Cãi vã là điều bình thường nhưng cãi vã để “ăn miếng trả miếng” có phải là biện pháp hay? Không ai chịu nhường ai, không ai chịu thua ai, cuối cùng họ đẩy chính họ rơi vào vòng luẩn quẩn khó thoát ra được.

Hầu hết các cặp vợ chồng đều gặp phải vấn đề này. Lúc bình thường chỉ mong có những ngày nghỉ hiếm hoi để được bên nhau. Nhưng cơ hội đến, chúng ta lại dành nó để hơn thua, đấu đá nhau. Sự đình trệ của quá nhiều thứ chưa đủ để chúng ta buộc mình sống chậm lại, nghĩ sâu hơn sao? Trong hôn nhân không có đúng sai, hai người nên học cách tôn trọng và bao dung lẫn nhau, để đôi bên có được cuộc sống hạnh phúc lâu dài.

Câu chuyện bức thư con trai gửi bố và cách nhận được điều phi thường của tình yêu

Chúng ta đều khao khát một tình yêu trọn vẹn và một cuộc hôn nhân hạnh phúc, nhưng thực tế thường không như ý, giữa hai vợ chồng luôn là trách nhiệm và nghĩa vụ. 

Thực ra, những cuộc cãi vã không có gì ghê gớm, điều quan trọng nhất là giữa hai người có một nền tảng tình cảm vững chắc cũng như sự thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau hay không. 

1 bức thư 2 ngày qua được chia sẻ rất nhiều trên MXH có nội dung: “Quá trình ba đi, con nhớ mãi những bức hình này. Đây là lần cuối con không được gặp ba nữa rồi. Bữa giờ con nghĩ là ba giả bộ, chứ bà bự chà bá mạnh bà cố sao ba đi được… giờ thì ba cũng ra đi mãi mãi.

Rồi lấy ai chở cháu nội đi chơi, ai sẽ đưa đón 2 cháu nội đi học, ai chăm sóc vợ của ba, ai chăm sóc con gái của ba…

Từ nay tất cả công việc của ba hãy để con thay thế ba làm.

Con yêu ba, chúc ba bình an ra đi thanh thản”.

Câu chuyện

Tranh minh họa

1 bức thư con trai gửi người bố đã mất vì dịch bệnh khiến ai đọc cũng đau thắt tim gan. Quan trọng nhất là câu anh con trai nhắn nhủ: “Những ai mà giờ phút này vẫn còn được ngồi ở nhà cùng với gia đình, đầy đủ người thân yêu là quá may mắn rồi… hãy trân trọng điều đó”

Và rồi chúng ta hiểu rằng, chỉ cần được sống đã là 1 sự may mắn to lớn rồi, vậy phí hoài thời gian cãi nhau, để rạch ròi đúng sai làm gì khi ngoài kia có bao người thèm lắm 1 tiếng gọi nhau giờ cũng thành xa xỉ!

Người ta vẫn đồn đại về sự nhiệm màu của tình yêu.

Rằng 1 đôi nam nữ gặp tai nạn thảm khốc, tính mạng khó giữ nổi nhưng chàng trai ấy vẫn cố gắng hết sức để nắm tay bạn gái.

Rằng 1 đôi vợ chồng trẻ, vợ mắc bệnh nan y nhưng không muốn chồng đau lòng, dùng đủ mọi cách tự gieo tiếng xấu cho mình để anh ấy chịu buông tay hạnh phúc sống tiếp.

Rằng 1 đôi cụ ông – cụ bà sống đến tuổi gần đất xa trời nhưng chỉ cần 1 trong 2 ốm, nhất định người còn lại sẽ tận tình chăm sóc, không phụ thuộc vào con cái.

Tình yêu phi thường thế đấy nhưng muốn nhận được điều phi thường chúng ta lại phải học những điều bình thường nhỏ bé chứ không phải thứ to tát cao siêu.

Cuộc đời ngắn ngủi và vô thường lắm. Đừng lãng phí thời gian và sức lực vào những việc vô nghĩa. Sống vốn đã không dễ dàng, sao chúng ta không cùng ngồi lại, dẹp cái tôi sang 1 bên để san sẻ, yêu thương và trân trọng những ngày còn được ở bên nhau?

Bài viết liên quan