Em chồng thất nghiệp về nhà ăn bám, từ sáng đến khuya chỉ bày ra cho tôi hầu hạ, nhờ phơi quần áo thì treo hết đồ lên cây


Bực quá đi mất!

Đang bầu bí sắp đẻ đến nơi mà ức chế quá các chị ạ. Em đẻ con trai đầu cách đây 2 năm, định kế hoạch 5 năm mới đẻ tiếp nhưng “bể kèo”, hôm 2 vợ chồng đi đổi gió lỡ say sưa quá đà nên về nhà xác định luôn kiểu gì cũng 2 vạch.

Biết tin chửa đứa thứ 2 sớm lại là con gái nữa, bố mẹ chồng em làm luôn cái tiệc ăn mừng cả họ, coi như nhà đủ nếp đủ tẻ viên mãn ngoài mong đợi. Cả gia đình chiều em hết nấc, em đi làm đến tháng thứ 6 đã giục nghỉ ở nhà cho bố mẹ chồng chăm, ông xã thì nâng niu vợ đến mức thay đổi hẳn, tối ngày chỉ hỏi vợ muốn ăn gì, thích xoa bóp mát xa kiểu nào…

Đấy, nghe thế thì ai cũng bảo số em sướng, nhưng đến tháng thứ 8 thì đời em sang trang mới luôn, tất nhiên em không muốn ly dị chồng cơ mà điên lắm các chị ạ. Tự dưng đùng cái cô em chồng đi làm xa thất nghiệp vì dịch nên quay về nhà, bế theo cả đứa con nhỏ nữa, cả ngày ầm ĩ khiến em nhức đầu vô cùng.

Em xin nghỉ thai sản sớm để ở nhà chơi, tình hình dịch bệnh cũng căng thẳng nên ông xã nằng nặc bắt em ở nhà. Cứ tưởng được du lịch nghỉ dưỡng từ nhà nội sang nhà ngoại, nhưng cuối cùng không thể yên thân được với 2 mẹ con cô em chồng.

Em chồng thất nghiệp về nhà ăn bám, từ sáng đến khuya chỉ bày ra cho tôi hầu hạ, nhờ phơi quần áo thì treo hết đồ lên cây - ảnh 1

(Ảnh minh họa)

Sáng mới 7h, ông xã em đi làm sớm, đang ngủ thì đứa cháu tự tiện mở cửa phòng ngủ vào, nhảy cả lên giường đè lên bụng em. Sợ quá em hét ầm lên kêu cứu, mẹ chồng vội vã chạy vào bế cháu ra ngoài, còn cô em chồng vẫn quấn chăn ngủ ngon lành chẳng quan tâm gì hết! Trưa đang ăn cơm thì cháu đùa nghịch hất đổ cả mâm, cô em chồng nhanh tay bế con đi thay đồ để em lại ì ạch dọn dẹp. Bố mẹ chồng cũng lạ, chả giúp em cái gì chỉ ngồi đấy chỉ đạo em lau dọn!

Phải công nhận là cô em chồng không đanh đá xấu tính, nhưng nó lười vô cùng các chị ạ. Chả biết có ai giống nhà em không, chị dâu bầu to tướng nó chẳng đỡ đần thì thôi, toàn bày ra bắt em giải quyết hậu quả. Trái cây nó ăn bừa phứa, gọt vỏ nhè hột ra bàn vứt đấy đi ngủ, em trông thấy lại phải dọn không bố chồng gắt. Nó nhặt được mớ rau thì bày bừa lung tung ra sân, em cũng phải gom vào quét hộ.

Ngày nào em và mẹ chồng cũng nấu cơm nhưng nó không biết đường đi rửa bát, ăn xong là tót lên phòng nằm xem điện thoại. Thêm đứa cháu nữa, chẳng biết bố mẹ nó dạy như nào mà cứ để kệ cho con nghịch ngợm, chả bù cho con gái em rất ngoan lúc nào cũng ngồi chơi trên giường mẹ, không vứt đồ đạc lung tung.

Được mấy hôm thì em hỏi khéo là bao giờ cô về lại quê chồng. Nó thản nhiên đáp: “Khi nào chán thì về”. Nghe xong mà em toát mồ hôi các chị ạ! Tính em bình thường cũng hiền chẳng bao giờ gay gắt với ai, nhưng lúc đấy em quyết định phải nói thẳng là em chồng về nhà không phải là khách, cũng cần giúp đỡ em việc trong nhà. Em bụng bầu tháng cuối cũng mệt, nếu lười quá không muốn phụ thì cũng không nên bày bừa ra, em cũng mong đứa cháu bớt quậy phá đi chút cho nhà cửa được yên bình.

Video đang HOT

Cô em bĩu môi bảo em nói lắm, rồi nó tức giận mách mẹ chồng em. Em mong chờ mẹ chồng sẽ phán một câu công bằng, nhưng bà chỉ ậm ờ cho qua, không bênh cũng chẳng mắng cô em chồng. Bực quá đi mất!

Đỉnh điểm lúc sáng nay em đã cãi nhau với cô em “giặc Ngô” một trận tơi tả, gọi cả chồng về bắt đuổi cô em đi vì không thể chịu đựng thêm nữa. Em đã cố nhịn nhục gom quần áo bẩn của 2 mẹ con nó cho vào máy giặt, bấm giặt xong xuôi rồi có mỗi việc phơi thôi. Bụng nặng nề quá nên em về phòng nghỉ, cả nhà đi vắng hết chẳng còn ai ngoài mẹ con em với mẹ con cô em, nhắn tin cho nó bảo phơi quần áo hộ chị xong em ngủ thiếp đi mất.

Đến trưa thì nghe tiếng mẹ chồng la lên, em ngó lên sân thượng xem thì trời ơi, cô em chồng làm cái trò gì thế này?!? Nó phơi hết đồ của em lên cây ổi của mẹ chồng, còn đồ của cả nhà thì nó phơi lung tung chẳng ra thể thống gì. Kinh ngạc hỏi xem tại sao nó làm thế, cô em đáp gọn lỏn: “Hết mắc nên em phơi tạm lên đó, chị thông cảm!”.

Thông cảm con khỉ, em phải đuổi nó về nhà chồng ngay thôi các chị ạ, trước khi đẻ con thì em phát điên vì nó mất!

Em chồng ly dị quay trở về nhà mẹ đẻ sống, chồng tôi còn nhường máy lạnh cho em gái để tôi bầu bì chịu nóng

Thật trần đời tôi chưa thấy ai như chồng mình cả. Không biết có phải vì tình yêu anh dành cho tôi quá ít hay vì anh quá yêu gia đình mình nữa.

Gia đình chồng tôi có một cô em gái lấy chồng được 2 năm thì ly hôn. Nó xách con về nhà mẹ đẻ sống và ăn bám luôn. Nó không đóng góp gì đã đành, đi làm cũng thả con cho mẹ chồng tôi, không làm bất cứ việc gì trong nhà. Mẹ chồng tôi không những chẳng nói mà còn dung túng, chiều chuộng nó hết mực. Có lẽ ai cũng hiểu vì sao nó bị chồng bỏ rồi.

Em chồng thất nghiệp về nhà ăn bám, từ sáng đến khuya chỉ bày ra cho tôi hầu hạ, nhờ phơi quần áo thì treo hết đồ lên cây - ảnh 2

Nó không đóng góp gì đã đành, đi làm cũng thả con cho mẹ chồng tôi, không làm bất cứ việc gì trong nhà – Ảnh: Internet

Tôi là phận nàng dâu nên cũng chẳng dám góp ý. Biết là có lúc cũng khó chịu lắm nhưng tôi biết mẹ chồng rất thương con gái nên có nói thì cũng bị cho là ích kỷ ghen ghét mà thôi. Tôi im lặng làm hết trách nhiệm của mình. Có hôm về nhà tôi thấy quần áo của tôi và con bị nhét vào một xó. Hóa ra vì thiếu móc lên nó lấy hết móc đang móc quần áo của mẹ con tôi rồi vứt đó để móc quần áo của nó. Tôi tức quá nói chuyện với chồng thì anh bảo nó là vô tư không để ý gì. Tôi làm chị mà không biết thông cảm lại còn hay soi mói. Tôi điên lắm nhưng đành nhịn vì dù sao thì tôi cũng chẳng nói lại được với cả nhà chồng.

Thôi thì trời không chịu đất thì đất phải chịu trời vậy. Tôi bấm bụng sống chung cảnh với em chồng mặc dù không vui vẻ mấy. Tôi lấy cớ về nhà mẹ đẻ nhiều hơn để đỡ chướng mắt. Em chồng không thấy tôi lại càng mừng. Coi như lợi cả hai đường.

Chuyện có lẽ cũng chỉ có vậy cho khi cuối tuần, tôi xin phép về mẹ đẻ một ngày. Chiều tôi trở về nhà chồng. Buổi tối tôi nóng quá bật điều hòa thì tìm mãi không thấy điều khiển đâu. Ngó lên trần nhà cũng không thấy cái điều hòa đâu nữa. Tôi ta hóa kêu chồng thì anh rất bình tĩnh mà nói rằng, em chồng và cháu nóng quá nên anh đã kêu người gỡ điều hòa sang phòng nó cho mát rồi.

Em chồng thất nghiệp về nhà ăn bám, từ sáng đến khuya chỉ bày ra cho tôi hầu hạ, nhờ phơi quần áo thì treo hết đồ lên cây - ảnh 3

Đến nước này thì tôi không thể chịu đựng được nữa rồi – Ảnh: internet

Tôi phát rồ lên. Đến nước này thì tôi không thể chịu đựng được nữa rồi. Tôi la lên không kiêng nể gì hết: “Anh coi tôi là gì chứ? Tôi là vợ anh đấy. Tôi đang mang thai đứa con của anh đấy. Anh cũng cũng biết người có bầu nóng nực thế nào mà. Tại sao còn mang điều hòa cho em gái để mẹ bầu phải nóng nực thế này? Tôi không biết tôi có phải vợ anh không nữa? Hay anh coi em không bằng đứa em gái kia của anh?”

Chồng nhìn tôi mắt trân trân ngạc nhiên. Mẹ chồng và em chồng nghe thấy vợ chồng tôi lớn tiếng cũng chạy ùa vào phòng tôi. Tôi cũng chẳng sợ gì nữa. Tôi cũng là con người, sức chịu đựng cũng có giới hạn. Tôi không thể để người ta ức hiếp mình mãi, nhất là chồng lại không xem mình ra gì nữa. Tôi phải đứng lên đòi quyền lợi cho mình rồi sau này có ra sao thì ra.

Trước khi đi họp lớp, tôi nấu cho mẹ chồng nồi thịt kho để rồi lúc về nhà chứng kiến cảnh tượng bủn rủn tay chân Nhìn mẹ chồng khổ sở bên mâm cơm, tôi không kìm được nước mắt. Mẹ chồng tôi năm nay 68 tuổi, sống một mình dưới quê. Bên cạnh nhà bà là gia đình chú út, thi thoảng cũng chạy qua chạy lai thăm nom chăm sóc mẹ. Trong…

Chia sẻ

Bài viết liên quan