”Sài Gòn, còn thương thì về!”: Cái nhìn ”từ cạnh bên” về đại đô thị


1. Trước đây từng có nhiều nhà văn viết về Sài Gòn – TP.HCM, thậm chí viết rất nhiều và rất hay, bởi Sài Gòn là đô thị của sự hội tụ, từ kinh tế – tài chính, khoa học – công nghệ cho đến văn hóa – nghệ thuật. Nhưng có lẽ, với cây bút trẻ Tống Phước Bảo, thì Sài Gòn được anh chủ động “nhìn từ cạnh bên”, nên thành phố lại càng được khắc họa mới lạ và sâu đậm hơn, bởi tác giả được sinh ra, lớn lên và làm việc tại Sài Gòn.

''Sài Gòn, còn thương thì về!'': Cái nhìn ''từ cạnh bên'' về đại đô thị - ảnh 1

Nhà văn Tống Phước Bảo. Ảnh: NVCC Dưới góc nhìn của Tống Phước Bảo, Sài Gòn là một thực thể sống với đầy đủ hình hài, tính cách và nỗi niềm, là một Sài Gòn biết vui, biết buồn và biết cảm thông sâu sắc với những phận đời gắn bó với vùng đất này. Cảm thụ Sài Gòn bằng cả trái tim, lắng nghe và thấu hiểu mọi người xung quanh với cả lòng bao dung chính là cách mà Tống Phước Bảo đã điểm tô cho bức tranh Sài Gòn vô cùng thơ mộng, rạng rỡ tình yêu và nỗi nhớ. Như trong tản văn Sài Gòn và những ước mơ sau chảo dẻ rang, hình ảnh 2 cha con người bán dẻ rang dưới dạ cầu Phạm Văn Đồng là sự đồng cảm của tác giả cũng như mọi người dân thành phố đối với những mảnh đời cơ cực thường bị xã hội vì lý do nào đó lãng quên. Nhưng không, cùng với những ngọn đèn đường hằng đêm luôn luôn sáng rực rỡ trên mọi nẻo đường của Sài Gòn, thì giấc mơ làm họa sĩ của cô con gái nhỏ chắc chắn không bao giờ vụt tắt, thậm chí sẽ ngày càng bừng lên bởi nghị lực và sự đùm bọc, san sẻ khó khăn của gia đình, xã hội.

''Sài Gòn, còn thương thì về!'': Cái nhìn ''từ cạnh bên'' về đại đô thị - ảnh 2

Sách “Sài Gòn còn thương thì về!” vừa phát hành Với nhiều người, Sài Gòn ban đầu có vẻ xa lạ, khó gần bởi sự hối hả của bộn bề công việc, nhưng thực tế thì lại càng gần càng mến và chẳng thể rời xa. Đó là hình ảnh của quầy bán báo ở một góc ngã tư đường vẫn có những người khách trung thành, hay như câu chuyện rôm rả bên ly cà phê sáng trên hè phố mà chúng ta dễ dàng bắt gặp mỗi sáng. Và cũng tại Sài Gòn, biết bao câu chuyện tình yêu thật đẹp đã đến, và cũng có những kết cái trọn vẹn, xen lẫn vài câu chuyện xa cách, chờ mong. Sài Gòn hào sảng, gần gũi được tác giả khắc họa dung dị, như khi cơn mưa bất chợt đến thì chỉ cái mái hiên nhà cho người qua đường “đục mưa” cũng là nguồn trò chuyện của 2 nhân vật. Hay như chuyện bà ngoại của nhân vật Út kể khi lên Sài Gòn, rồi cảm thấy bất ngờ trước việc được ưu tiên lấy số vào khám ở bệnh viện, được các bạn trẻ nhường chỗ trong lúc xếp quầy tính tiền siêu thị, rồi hàng loạt câu chuyện đầy ắp tình người mà Ngoại vô tình bắt gặp.

''Sài Gòn, còn thương thì về!'': Cái nhìn ''từ cạnh bên'' về đại đô thị - ảnh 3

Cách trình bày ruột của “Sài Gòn còn thương thì về!” Sài Gòn là thế, luôn hào hiệp và ngập tràn tình yêu thương với mọi người và mọi lúc, kể cả trong những đợt giãn xã hội nhiều tháng trước đây để phòng chống Covid-19. Khi đó, người dân từ các vùng miền khác đến Sài Gòn – TP.HCM học tập và làm việc, vẫn bám trụ để hoàn thành công việc của mình, và Sài Gòn một lần nữa khiến tất cả thán phục với những sáng kiến, những hành động chỉ xuất phát từ trái tim mới có thể thực hiện được. Đó là những cây ATM gạo, quầy hàng 0 đồng, những suất cơm từ thiện hay đợt cung cấp miễn phí nhu yếu phẩm cho bà con. Trong mùa dịch, nhưng Sài Gòn vẫn là mùa hoa thiện lành, bát ngát và mãi tỏa hương, là hơi ấm mà khiến bất kỳ ai cũng rưng rưng nước mắt, không chỉ vì tình người, lòng người, mà bởi cái cách mà người dân nơi đây sống và san sẻ với nhau.

Bài viết liên quan