Thanh âm của tĩnh lặng


Đừng cất tiếng

Trăng vừa vào cửa

ửng như quả chín mùa thu.

***

Đừng cất tiếng

Bầy chim vừa xếp cánh bay

Mắt khép tổ rơm gác cũ.

***

Đừng cất tiếng

Câu ru hãy còn ngân

Trên bầu vú.

***

Nếp áo lên men từ cơn gió trước

Chiều nay thoảng hương bần thần

Người

vừa nghỉ ngơi đôi chân.

***

Đừng cất tiếng.

Thanh âm của tĩnh lặng - ảnh 1

Tập thơ Thanh âm của Tạ Anh Thư. Ảnh: FBNV.

Lời bình

Bài thơ Đừng lên tiếng trong từng khổ – đoạn đã mang dáng dấp, tinh thần của một bài Haiku. Sự chuyển động tĩnh lặng của thời gian trong trái chín, cái khép mắt nôn nao của cánh chim rời tổ; tiếng ru còn ngân trên bầu vú, men say của cuộc lữ hành bất chợt ngơ ngác lúc dừng chân… cho ta niềm u tịch cổ xưa.

Thể thơ là một thứ khuôn khổ mà các nhà thơ tiền phong luôn nuôi ý định vượt qua. Vượt qua hình thức của thể (ví như: Lục bát, Haiku…) để tạo nên đời sống của thể loại (Thơ) chính là con đường cách tân đầy vương giả. Chỉ giữ lấy thơ như là dưỡng chất của thể loại và thách thức tính cứng nhắc của thể là một khoái cảm đặc biệt trong sáng tạo nghệ thuật. Chắc là Tạ Anh Thư đã nghĩ đến điều đó khi gợi lên không khí Haiku mà vượt thoát hình hài Haiku.

Đừng lên tiếng không phải là sự câm lặng, mà để lắng nghe thanh âm từ tịch lặng. Nhặt lên từng khoảnh khắc, xâu chuỗi nên tứ thơ, kết thành một cấu trúc khép kín, bài thơ giữ người đọc trong không gian tách biệt với thế giới ồn ào, mỏi mệt ngoài kia. Đọc bài thơ, với ta, có thể là một cách tự dưỡng vậy!

Tạ Anh Thư

Bài viết liên quan