Vừa bế con về nhà mẹ đẻ thì chồng đùng đùng gọi điện sang, câu đầu tiên anh nói khiến cả nhà em điêu đứng


Dốc hết trái tim – Tổng đài “lắng nghe và giải đáp” tất tần tật về phụ nữ. Ở đây, phụ nữ có một nơi để trút bỏ không chỉ những tâm sự về tình yêu – hôn nhân, mà còn có thể nói về những ước mơ, hoài bão; bày tỏ quan điểm, thắc mắc muôn mặt về đời sống; thậm chí kể câu chuyện đời mình… Với hình thức chia sẻ hai chiều, bạn gửi tâm sự về cho Tổng đài – Tổng đài gửi lại bạn hình ảnh minh họa tâm sự đó, hy vọng rằng đây sẽ là nơi gửi gắm tin tưởng của chị em. Ngay bây giờ, hãy dốc hết trái tim qua hòm mail: [email protected]

Em chào chị Hướng Dương,

19 tuổi, em đã yêu say đắm một anh thợ sơn và quyết tâm làm vợ anh ta. Hồi đó, chồng em đối xử với vợ dịu dàng, yêu chiều, khác hẳn bây giờ. Bố mẹ em khóc ròng, mắng em học hành đàng hoàng mà dại quá. Cùng năm đó, em mang thai nên phải bảo lưu kết quả học đại học để sinh đẻ.

Đẻ con rồi, con em mang họ mẹ vì chúng em chưa đăng kí kết hôn. Dù vậy, em vẫn sống ở nhà chồng . Ở cữ 2 tháng em đã phải tự nấu ăn, giặt giũ, lau dọn nhà cửa. Chồng đi làm rồi đi nhậu nhẹt, vợ nói thì cãi hoặc nạt nộ lại. Cuộc sống của em bắt đầu u ám dần.

Vừa bế con về nhà mẹ đẻ thì chồng đùng đùng gọi điện sang, câu đầu tiên anh nói khiến cả nhà em điêu đứng - ảnh 1

Ảnh minh họa.

Hiện tại, con em được hơn 1 tuổi và em vẫn chưa thể đi học lại. Mấy hôm trước, vợ chồng em cãi nhau một trận lớn liên quan đến tiền bạc. Chồng em muốn đem hết tiền tiết kiệm cho em chồng mua xe . Em không đồng ý thì anh mắng em là ăn bám, không được quyền ý kiến.

Buồn bực, em bế con về nhà mẹ đẻ chơi. Nào ngờ chồng gọi điện cho bố em, nói rằng: “Ông bà không biết dạy con à? Nó đi khỏi nhà cũng chẳng mở miệng xin phép ai. Mất nết thế là cùng”. Bố em giận dữ bảo em hoặc bỏ chồng hoặc về lại nhà chồng, đừng bế cháu về nữa. Nhưng rõ ràng trước khi đi, em đã xin phép mẹ chồng rồi.

Giờ em quyết định bỏ chồng chị ạ. Nhưng em thương con quá. Em phải làm sao cho đúng đây? (quyenmy…@gmail.com)

Vừa bế con về nhà mẹ đẻ thì chồng đùng đùng gọi điện sang, câu đầu tiên anh nói khiến cả nhà em điêu đứng - ảnh 2

Chào em,

Về việc chia tay, em nên suy nghĩ kỹ và tham khảo lời khuyên của gia đình, người thân. Tuổi đời em còn rất trẻ, nếu như cảm thấy cuộc sống hôn nhân không còn tình yêu, sự trân trọng nhau, em hãy cho cả hai một khoảng thời gian để cùng suy ngẫm. Sau đó, cả hai nên có một cuộc nói chuyện thẳng thắn với nhau, trao đổi hết những gì mình trải qua, suy nghĩ và thống nhất quyết định chung. Dù quyết định thế nào, chồng em vẫn phải xin lỗi bố mẹ vợ vì những lời nói thiếu lễ độ và hỗn hào. Nếu chia tay, chồng em phải có trách nhiệm chu cấp, nuôi dưỡng bé cùng với em, bởi đó là nghĩa vụ của một người làm cha.

Video đang HOT

Đây là giai đoạn khó khăn nhưng em nên vực dậy tinh thần, thực hiện những kế hoạch đang dở dang như học tiếp đại học, xin việc làm thêm… Chặng đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều vất vả, gian nan nhưng nếu em mạnh mẽ, nỗ lực từng ngày, em sẽ hái được quả ngọt. Bên cạnh em luôn có sự đồng hành của gia đình. Em còn phải chăm sóc và bảo vệ đứa con bé nhỏ. Vì thế, mạnh mẽ đối diện là con đường duy nhất em phải đi. Hãy xem khoảng thời gian trước đó là một bài học lớn để rèn giũa bản thân, để em trân trọng và thương yêu chính bản thân của mình nhiều hơn.

Chúc em bình tâm và vượt qua gian khổ.

Em chồng ly dị quay trở về nhà mẹ đẻ sống, chồng tôi còn nhường máy lạnh cho em gái để tôi bầu bì chịu nóng

Thật trần đời tôi chưa thấy ai như chồng mình cả. Không biết có phải vì tình yêu anh dành cho tôi quá ít hay vì anh quá yêu gia đình mình nữa.

Gia đình chồng tôi có một cô em gái lấy chồng được 2 năm thì ly hôn. Nó xách con về nhà mẹ đẻ sống và ăn bám luôn. Nó không đóng góp gì đã đành, đi làm cũng thả con cho mẹ chồng tôi, không làm bất cứ việc gì trong nhà. Mẹ chồng tôi không những chẳng nói mà còn dung túng, chiều chuộng nó hết mực. Có lẽ ai cũng hiểu vì sao nó bị chồng bỏ rồi.

Vừa bế con về nhà mẹ đẻ thì chồng đùng đùng gọi điện sang, câu đầu tiên anh nói khiến cả nhà em điêu đứng - ảnh 3

Nó không đóng góp gì đã đành, đi làm cũng thả con cho mẹ chồng tôi, không làm bất cứ việc gì trong nhà – Ảnh: Internet

Tôi là phận nàng dâu nên cũng chẳng dám góp ý. Biết là có lúc cũng khó chịu lắm nhưng tôi biết mẹ chồng rất thương con gái nên có nói thì cũng bị cho là ích kỷ ghen ghét mà thôi. Tôi im lặng làm hết trách nhiệm của mình. Có hôm về nhà tôi thấy quần áo của tôi và con bị nhét vào một xó. Hóa ra vì thiếu móc lên nó lấy hết móc đang móc quần áo của mẹ con tôi rồi vứt đó để móc quần áo của nó. Tôi tức quá nói chuyện với chồng thì anh bảo nó là vô tư không để ý gì. Tôi làm chị mà không biết thông cảm lại còn hay soi mói. Tôi điên lắm nhưng đành nhịn vì dù sao thì tôi cũng chẳng nói lại được với cả nhà chồng.

Thôi thì trời không chịu đất thì đất phải chịu trời vậy. Tôi bấm bụng sống chung cảnh với em chồng mặc dù không vui vẻ mấy. Tôi lấy cớ về nhà mẹ đẻ nhiều hơn để đỡ chướng mắt. Em chồng không thấy tôi lại càng mừng. Coi như lợi cả hai đường.

Chuyện có lẽ cũng chỉ có vậy cho khi cuối tuần, tôi xin phép về mẹ đẻ một ngày. Chiều tôi trở về nhà chồng. Buổi tối tôi nóng quá bật điều hòa thì tìm mãi không thấy điều khiển đâu. Ngó lên trần nhà cũng không thấy cái điều hòa đâu nữa. Tôi ta hóa kêu chồng thì anh rất bình tĩnh mà nói rằng, em chồng và cháu nóng quá nên anh đã kêu người gỡ điều hòa sang phòng nó cho mát rồi.

Vừa bế con về nhà mẹ đẻ thì chồng đùng đùng gọi điện sang, câu đầu tiên anh nói khiến cả nhà em điêu đứng - ảnh 4

Đến nước này thì tôi không thể chịu đựng được nữa rồi – Ảnh: internet

Tôi phát rồ lên. Đến nước này thì tôi không thể chịu đựng được nữa rồi. Tôi la lên không kiêng nể gì hết: “Anh coi tôi là gì chứ? Tôi là vợ anh đấy. Tôi đang mang thai đứa con của anh đấy. Anh cũng cũng biết người có bầu nóng nực thế nào mà. Tại sao còn mang điều hòa cho em gái để mẹ bầu phải nóng nực thế này? Tôi không biết tôi có phải vợ anh không nữa? Hay anh coi em không bằng đứa em gái kia của anh?”

Chồng nhìn tôi mắt trân trân ngạc nhiên. Mẹ chồng và em chồng nghe thấy vợ chồng tôi lớn tiếng cũng chạy ùa vào phòng tôi. Tôi cũng chẳng sợ gì nữa. Tôi cũng là con người, sức chịu đựng cũng có giới hạn. Tôi không thể để người ta ức hiếp mình mãi, nhất là chồng lại không xem mình ra gì nữa. Tôi phải đứng lên đòi quyền lợi cho mình rồi sau này có ra sao thì ra.

Quyết ly hôn ôm bụng bầu vượt 200km về nhà mẹ đẻ, tôi hoảng hốt thét lên khi thấy bóng người lao ra giật lấy vali Nhìn chồng ngáy ầm ĩ trên sofa không một chút ăn năn, tôi gạt nước mắt quay lưng xách đồ về với bố mẹ. Chỉ còn hơn tháng nữa là đi đẻ, tôi nghẹn ứ cổ khi nghĩ đến việc trở thành mẹ đơn thân. Chuyện cũng chẳng…

Chia sẻ

Bài viết liên quan