Xúc động vì bạn trai cặm cụi ngồi sửa dây chuyền hỏng, nhưng nhờ món trang sức “giả trân” mà tôi phát hiện ra sự thật đáng khinh


Tôi vẫn nhớ mãi ngày Trung thu vừa qua, bởi đấy là lần đầu tiên tôi được bạn trai tặng quà xa xỉ. À, nói là “xa xỉ” vì tôi cứ nghĩ sợi dây chuyền ấy đắt lắm, bét cũng phải tiền triệu. Ngờ đâu nó lại là quà khuyến mãi mà trẻ con cũng chẳng thèm dùng! Khóc sưng mắt cả đêm xong sáng nay tôi đã nhắn tin cho gã bạn trai hèn hạ, tuyên bố sẽ chấm dứt hoàn toàn với anh ta.

Dĩ nhiên là Duy không đồng ý, nhưng anh ta chẳng có quyền đòi hỏi gì ở tôi sau khi đã lừa dối bạn gái một cách ngoạn mục. Tôi đã 28 tuổi mà vẫn dại dột, để anh ta dắt mũi như con bò suốt 2 năm không hề hay biết gì. Để tôi kể cho chị em nghe câu chuyện về người bạn trai kỳ diệu này, nếu ai có quen Duy thì nhớ bê dép xách quần mà chạy cho nhanh nhé.

Duy hơn tôi 1 tuổi, là hàng xóm cùng dãy trọ với tôi. Sau khi chuyển về khu chung cư mini ở Mỹ Đình, tôi đi làm bận rộn đến mức toàn tối muộn mới lết về ngủ. Cái nhà để xe có bậc cửa hơi cao nên hôm nào tôi cũng phải dắt lên xuống khá vất vả, mỗi lần gồng tay lên để đẩy tôi chỉ muốn chửi ông nào thiết kế ra cái bậc chết tiệt. Một hôm tôi mệt quá nên nghiêng xe suýt ngã, chẳng biết Duy từ đâu phi ra đỡ giúp tôi phía sau. Thế là tôi trúng tiếng sét ái tình ngay lần đầu chạm mặt, chủ động theo đuổi anh hàng xóm tầng trên bằng chiêu “mặt dày”. Sau 2 tháng kiên trì cuối cùng Duy cũng đổ, chính thức trở thành bạn trai của tôi.

Chúng tôi rất hợp nhau nên ít khi cãi vã, Duy hiền và chiều chuộng bạn gái nên cả dãy trọ đều ghen tị với tôi. Cứ nghĩ mối tình của tôi sẽ trôi qua êm đềm như vậy, sáng cùng nhau đi làm, tối cùng nhau ăn cơm, nhưng mọi thứ bắt đầu đổi thay khi Duy đưa tôi đi gặp bạn thân khác giới của anh.

Xúc động vì bạn trai cặm cụi ngồi sửa dây chuyền hỏng, nhưng nhờ món trang sức “giả trân” mà tôi phát hiện ra sự thật đáng khinh - ảnh 1

(Ảnh minh họa)

Chị ấy tên là Ngọc, mới đi du học nước ngoài mới về, hiện tại đang làm cho một công ty lớn chuyên ngành luật. Ban đầu tôi nói với bạn trai rằng ngưỡng mộ chị Ngọc, còn trẻ mà giỏi giang như thế thì chắc khối anh theo. Chẳng ngờ nói vậy xong Duy tỏ ra khó chịu, bảo tôi là Ngọc chẳng thích ai đâu.

Video đang HOT

Sự xuất hiện của Ngọc làm cuộc sống yêu đương của tôi đảo lộn hết. Duy ít ở nhà ăn cơm với tôi, toàn bảo ăn bên ngoài với chị bạn ấy. Những buổi hẹn hò cafe lãng mạn của 2 đứa bị phá vỡ bởi Ngọc luôn đòi đi cùng, thậm chí chị ta còn tham dự cả tiệc kỉ niệm 2 năm yêu nhau của chúng tôi khiến tôi bắt đầu thấy bạn thân của Duy vô duyên hết chỗ nói.

Một hôm trời mưa to, tôi lên giường ngủ sớm nhưng linh tính mách bảo nên tôi mò lên phòng Duy. Ngó lên tầng thấy anh vẫn bật đèn, tôi định bụng sẽ trêu anh một trận. Nhưng khi vừa bước đến cửa thì tôi phát hiện ra đôi guốc con gái màu trắng để ngay ngắn trên giá dép. Liếc qua cái khe hẹp, tôi nghe tiếng rì rầm nói chuyện bên trong lẫn với tiếng máy sấy tóc. Cơn ghen bốc lên đỉnh đầu, tôi đạp cửa xông vào thì nhận ra cô gái lạ chính là Ngọc.

Tôi hỏi Duy lý do bạn thân của anh có mặt ở phòng trọ giữa đêm khuya, anh bảo chị ấy mắc mưa nên ghé vào trú tạm. Ô hay, trú thì thiếu gì chỗ, mà trùng hợp sao chị ta phải chui lên tận phòng của người yêu tôi? Đã thế Ngọc còn mặc bộ quần áo ngủ của Duy nữa, nói thì ngại nhưng đúng là chị ta cởi cả áo ngực ra phơi ngay cửa sổ. Đi du học cái kiểu gì mà ý thức kém vậy, không thấy có miếng duyên nào luôn!

Tôi bực tức bỏ về phòng, Duy nhắn tin gọi điện xin lỗi tôi không thèm đáp lại. Tối hôm sau vừa đi làm về, Duy đã đứng chờ sẵn và chìa ra hộp quà nhỏ. Anh bảo đó là quà sinh nhật sớm dành cho tôi, bởi sau Trung thu 2 hôm chính là ngày tôi tròn 28 tuổi. Mở ra thấy sợi dây chuyền nhỏ xíu hình mặt trăng, tôi sướng quá quên cả giận, lại tíu tít đi nấu cơm cho người yêu ăn.

3 hôm trước tôi bắt được tin nhắn Duy trò chuyện với Ngọc, chả hiểu sao anh lại gọi bạn thân là “cưng”. Tôi tức quá xông vào đánh Duy, vật lộn kiểu gì mà cái dây chuyền bị đứt, mặt trăng gãy làm đôi. Duy vội vàng nhặt mấy mảnh gãy lên, tôi chả quan tâm nên bỏ về. Đêm đó nghĩ lại thấy mình hơi quá đáng, tôi khẽ mò lên phòng định xin lỗi Duy thì thấy anh đang cặm cụi ngồi sửa lại cái dây chuyền. Xúc động quá nên tôi lại bỏ qua cho anh, nghĩ rằng mình không nên ghen với bạn thân của anh nữa.

Thế nhưng, hôm qua tôi lại vô tình thấy Duy like bức ảnh mới trên Facebook chị Ngọc. Chị khoe đó là quà sinh nhật từ một người đặc biệt, tôi giật mình khi thấy đó là sợi dây chuyền giống hệt của tôi. Vội nhắn tin cho Duy xem có phải đó là quà anh tặng không, anh ấp úng hồi lâu nên tôi chạy thẳng lên phòng để hỏi cho ra nhẽ.

Thật cay đắng làm sao, hóa ra tôi đã bị lừa dối suốt 2 năm qua và chỉ là một người thay thế trong lòng Duy mà thôi! Vốn dĩ Duy thích Ngọc từ xưa, nhưng vì nhát nên anh chưa bao giờ tỏ tình. Dù làm bạn trai của tôi nhưng anh vẫn đối xử với chị ấy một cách ưu ái, vậy ra tôi ghen là đúng chứ chẳng hề sai tí nào! Sinh nhật Ngọc trước tôi 1 ngày, nên Duy cố ý chọn trang sức để gây ấn tượng với chị. Ra shop thấy người ta khuyến mãi mua 1 tặng 1 nên anh mới nghĩ đến tôi, dây xịn 5 triệu bạc anh tặng Ngọc, còn tôi thì anh lấy cái dây chuyền rẻ tiền để gói vào chiếc hộp khuyến mãi!

Đúng lúc tôi sắp khóc thì Ngọc lại đến, chị ta rủ chúng tôi đi ăn tiệc mừng. Duy tỉnh bơ như không hề có lỗi với tôi, bắt tôi đi thay đồ để dự bữa ăn Ngọc mời. Tôi cười khẩy, sinh nhật bạn thân với anh là dịp long trọng, nhưng sinh nhật bạn gái anh lại coi như trò đùa. Tôi ngồi bệt xuống góc tường chả biết nói gì thêm, Ngọc cuống quýt hỏi xem bị làm sao nhưng lúc ấy tôi chỉ muốn giật đứt cái dây chuyền trên cổ chị ta. Đúng là đời này chả có tình bạn khác giới đâu, chỉ có dối trá mà thôi…

Cứ nghĩ bạn trai giàu có tặng nhẫn 20 triệu, đến khi người nhà nằm viện, tôi “chết lặng” nhận ra bộ mặt đểu cáng của gã

Khi tôi đạp cửa vào phòng Quân, cũng là lúc tôi phát hiện ra sự thật phũ phàng…

Tôi từng có một tình yêu rất đẹp kéo dài suốt thời đại học. Anh ấy tên là Nghĩa – một người đàn ông chịu khó, hiền lành. Nghĩa rất quan tâm tôi. Chỉ cần tôi nói thèm ăn món bánh tráng trộn, hay bát cháo sườn… dù là nửa đêm, anh vẫn lùng mua bằng được rồi mang đến trước cửa phòng trọ của tôi. Chỉ cần tôi nói mình mệt, cả ngày hôm đó anh sẽ chẳng đi đâu, chỉ quanh quẩn bên giường chăm sóc tôi.

Nhưng Nghĩa nghèo lắm. Điều đó khiến tình yêu của chúng tôi không bền vững. Bởi xung quanh tôi, bạn bè đều là con nhà khá giả. Người yêu của chúng nó cũng giàu có. Tôi phát ngượng khi cả nhóm đi ăn, có mình Nghĩa là đi xe Wave, còn chúng nó thì đi SH, ô tô… Bạn trai của chúng nó có thể đãi cả nhóm 1 bữa liên hoan ra trò, nhưng Nghĩa thì không. Lần nào đi cùng tôi, anh cũng chỉ đủ tiền trả cho tôi và anh mà thôi.

Một ngày nọ, Quỳnh – con bạn thân rỉ tai tôi rồi nói: “Mày bỏ ông Nghĩa đi, tao giới thiệu cho mày anh này, giàu lắm. Con gái có nhan sắc như mày thì vẫn nên thực dụng 1 chút. Chứ mày lấy lão Nghĩa thì chỉ cạp đất mà ăn, biết đời nào lão giàu…”.

Sau đó, nó cho tôi xem ảnh của Quân. Anh ấy điển trai, rất ra dáng 1 công tử có tiền. Quân đi xe phân phối lớn, luôn là “chủ xị” nhiều bữa tiệc hoành tráng của nhóm.

Tôi bắt đầu dao động bởi lời gợi ý của Quỳnh. Thời gian đó, Nghĩa cũng đã đi làm, anh bắt đầu bận hơn, thời gian dành cho tôi ít hơn… Tôi dần lạnh nhạt với anh. Nghĩa nhanh chóng nhận ra điều đó và cũng làm mọi cách hâm nóng mối quan hệ này. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn nói lời chia tay. Anh không níu giữ.

Buổi tối chia tay hôm đó, Nghĩa tặng tôi 1 chiếc dây chuyền mặt nhẫn. Tuy nhìn không đặc sắc, nhưng tôi vẫn đeo lên người, bởi dù sao đó cũng là 1 kỉ niệm đẹp.

Chia tay Nghĩa, tôi và Quân nhanh chóng yêu nhau. Từ ngày yêu anh, tôi chìm đắm trong các buổi nhậu nhẹt, tiệc tùng. Anh biến tôi thành “bà hoàng” trong các bữa tiệc. Nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè, tôi vui lắm.

Trong 1 bữa tiệc nọ, Quân quỳ xuống cầu hôn tôi bằng 1 chiếc nhẫn được thiết kế tinh xảo. Con Quỳnh thủ thỉ với tôi: “Nhất mày nhé, tao nghe đâu nhẫn này là nhẫn kim cương hơn 20 triệu đó. Nghe tao từ sớm có phải đổi đời không, cứ mãi lẽo đẽo theo thằng đi Wave ghẻ làm gì…”. Ngắm nhìn chiếc nhẫn sáng lấp lánh trên tay, tôi cười tít mắt. Nếu tôi trở thành vợ Quân thì cuộc sống sau này cũng chẳng phải lo nghĩ nhiều nữa rồi.

Xúc động vì bạn trai cặm cụi ngồi sửa dây chuyền hỏng, nhưng nhờ món trang sức “giả trân” mà tôi phát hiện ra sự thật đáng khinh - ảnh 2

(Ảnh minh họa)

Đang yên đang lành, chiều hôm nọ tôi bỗng nhận được cuộc điện thoại của mẹ. Đầu dây bên kia bà gấp gáp: “Bố con bị tai nạn, giờ phải phẫu thuật gấp nhưng mẹ chưa lo đủ tiền. Con xem vay ai được 30 – 40 triệu để lo cấp cứu cho bỗ đã, rồi mẹ chạy vạy trả sau…”. Nói xong mẹ cúp máy.

Tôi lao như bay đến bệnh viện. Thấy bố nằm thở thoi thóp ở phòng cấp cứu mà quặn lòng. Tôi bắt đầu điên cuồng nhắn tin cho bạn bè vay mượn. Bởi tôi là sinh viên mới ra trường, không thể 1 lúc kiếm được số tiền lớn như vậy. Nhưng bạn tôi đều trả lời “không có”, có đứa chỉ xem nhưng không tin nhắn lại cho tôi.

Nghĩ đến Quân – chỗ dựa duy nhất của tôi lúc này, nhưng tôi gọi đến cháy máy mà anh không nghe. Cuống quá, tôi đích thân đến nhà Quân. Nhưng đứng trước cửa phòng anh, tôi chết lặng khi thấy một đôi guốc lạ.

Có mật khẩu vào nhà, tôi lao như bay đến phòng ngủ của anh ta. Quả nhiên Quân đang ăn nằm với người con gái khác. Đứa đó cũng là bạn tôi, thường xuýt xoa, nịnh bợ tôi khi tôi đi cùng Quân. Điên tiết, tôi lao vào cào cấu, đánh đấm 2 người bọn họ. Tôi bắt Quân phải nói rõ ràng mọi chuyện. Nhưng Quân thản nhiên đạp tôi ngã dúi dụi và hất hàm nói: “Biết rồi thì cút. Người như mày, tao chơi chán rồi, thế thôi. Được làm bạn gái tao đã là vinh hạnh của mày rồi”. Nói xong, Quân lôi thềnh thệch tôi ra cửa rồi đẩy tôi ra, đóng rầm cửa lại.

Tôi ngây dại một lúc ở ngoài nhà Quân khi phát hiện mình bị cắm sừng. Nhưng nghĩ đến bố đang cần mình, tôi lại điên cuồng đi gõ cửa những chỗ khác. Hết 1 tối dầm mưa, tôi chẳng vay mượn được ai. Chợt nghĩ tôi vẫn còn chiếc nhẫn Quân tặng, giờ anh ta phản bội rồi, tôi cũng không cần nâng niu nữa.

Nhưng lại 1 lần nữa tôi bị sốc. Nhân viên tại cửa hàng trang sức nói với tôi rằng, đó là đồ giả. Chẳng qua chỉ bắt chước các mẫu đang thịnh hành để đánh lừa người khác mà thôi… Thế là trong 1 tối, liên tiếp 2 lần tôi phát hiện mình bị lừa. Quá đau!

Nhân viên cửa hàng lại nói với tôi: “Có mỗi chiếc dây chuyền chị đang đeo kia là thật. Mẫu đó là phiên bản giới hạn, đang được giá lắm. Chị có muốn bán không? Giờ nó có giá 60 triệu đó”.

Dây chuyền này là Nghĩa tặng. Tôi bỗng òa khóc nức nở. Thì ra anh vẫn nhớ lời hứa với tôi khi xưa. Tôi bỗng hối hận vì đã phụ 1 tấm chân tình quá. Có phải đây là quả báo cho đứa thực dụng như tôi không? Tôi có nên gọi cho Nghĩa, xin lỗi anh và nối lại tình xưa không?

Chưa cưới, bạn trai đã muốn điều khiển cuộc sống của tôi Anh muốn tôi bỏ công việc đang làm, đến làm công ty của bạn anh, mục đích để quản lý các mối quan hệ của tôi… Ảnh minh họa Tôi và bạn trai yêu nhau được hơn 1 năm, anh hơn tôi 8 tuổi, có công việc ổn…

Chia sẻ

Bài viết liên quan